Thư gửi con

Lượm được bài này trên net, đọc xong thấy lòng trùng lại. Đã bao lần mình nóng giận với bố mẹ vì những chuyện ko đâu….đã bao lần mình cãi lại bố mẹ, làm cho bố mẹ buồn…..

“Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc… Xin con hãy bao dung! Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ… mà hãy lắng nghe! Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ. Con hãy nhớ… lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu. Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều… từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói… hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận… vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Và con ơi, nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!… vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa… hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng… bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi. Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con. Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!… và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ “sinh tồn”.

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành. Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ. Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời. Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều… Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại… Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều…

Bố mẹ của con

 

” Tác giả: PIERRE ANTOINE (Việt kiều Pháp)

Khác

3 thoughts on “Thư gửi con

  1. THƯ CHO CON

    Con yêu dấu, khi đến tuổi về già.
    Cha mẹ không còn tươi như hoa
    Mà nhăn nhó, mặt cau, mắt ướt.
    Con sẽ thấy không còn vui như trước.
    Nhưng cũng đừng cau có lại mẹ cha.
    Vì khi xưa, con khóc óe vang nhà.
    Mẹ cha vẫn vui tươi như hội.

    Nếu cha mẹ tay run không cầm nổi.
    Một tô cơm mà đánh đổ ra nhà.
    Xin con đừng gắt mắng hạng người già.
    Vì lúc bé, con vẫn thường rơi vãi.
    Mẹ cha vẫn phải khom lưng nhặt lại.
    Từng miếng cơm, chút thịt con làm văng.
    Mẹ vừa cười vừa nhìn con lăng xăng.
    Nghe con “xin lỗi” mà ấm lòng hơn Tết.

    Nếu cha mẹ có nói nhiều, phát mệt.
    Có những câu lảm nhảm, không đầu đuôi.
    Con hãy nhớ năm xưa, nằm trong nôi
    Mẹ kể mãi một chuyện xưa cổ tích
    Cha cũng vậy, những khi con không thích,
    Lên giường nằm để ngủ giấc hồn nhiên.
    Cha kể đi kể lại chuyện ông Tiên.
    Chuyện Tướng Cướp, Thạch Sanh, nhiều chuyện bịa.

    Nếu cha mẹ rồi ít năng tắm rửa.
    Con cũng đừng bịt mũi, dang xa.
    Bởi khi xưa, mẹ phải gọi cả nhà.
    Mới tắm được cho con một lát.
    Con nghịch chơi, người dính đầy bụi cát.
    Mực lấm lem, tay chân bẩn như ma.
    Mẹ mới dội nước, con đã khóc la.
    Không chịu tắm, không chịu vào bồn rửa.
    Cha phải dỗ con hoài, con mới sửa.
    Mãi lớn khôn, mới đi tắm một mình.

    Nếu mẹ cha rồi không hiểu văn minh.
    Máy móc mới đủ hình đủ kiểu.
    Cũng đừng cười chê ông bà già hủ lậu.
    Mà nên giảng cho cha mẹ cách dùng.
    Vì năm con hai tuổi, cái gì cũng lạ lùng.
    Cha mẹ phải cầm tay con, chỉ dẫn.
    Rồi lớn lên, cha dậy con cẩn thận.
    Đừng nghịch máy này, đừng đụng vật kia.
    Cha giảng cho con từng chút, từng ly.
    Cách mở radio, bật đèn, mở bếp, vặn tivi.
    Con đã nở những nụ cười hạnh phúc.

    Nếu mẹ cha mà nhớ, quên tùy lúc.
    Đừng cằn nhằn cha mẹ ngu khờ.
    Biết bao lần con quên sách vở ở nhà.
    Cha phải chạy như bay về nhà lấy.
    Điều quan trọng là cha mẹ cần được thấy.
    Dáng hình con quanh quẩn đâu đây.
    Ngửi hơi con mà trong mắt cay cay.
    Con còn đó, tim cha đầy máu nóng.

    Nếu mẹ cha quá già không muốn sống.
    Con hãy hiểu cho: rồi tới lúc con cũng già.
    Sẽ tới hồi cuộc sống như lướt qua.
    Ý sống hết, mà chỉ còn tồn tại.
    Một cây khô, một cánh hoa vương vãi.
    Một bộ xương có hiểu biết vật vờ.
    Những kỷ niệm xưa đầy ắp, chan hòa.
    Trong ánh mắt, trong dấu tay run rẩy.
    Hơi thở ngập ngừng, âm thanh lẩy bẩy.
    Không ham vui, chỉ còn chút tình yêu.

    Tình yêu con, yêu cháu thật nhiều.
    Óc chỉ thấy tên con và dáng dấp.
    Tim chỉ chứa bóng hình con tấp nập.
    Dấu chân xưa chạy nhẩy tung tăng.
    Từng nốt muỗi đau, từng cơn nhức trong răng.
    Từng cơn sốt đổi da, đổi thịt.
    Mẹ cha đã từng bao đêm quên mệt.
    Ngồi bên con, nghe hơi thở đều hòa.
    Dù cho con khó chịu, khóc la.
    Cha mẹ vẫn dấu yêu con trên hết.

    Và, bây giờ, khi tới gần cõi chết.
    Vật dụng mang theo vẫn chỉ bóng hình con.
    Còn chút hơi tàn, cha mẹ mong tặng con:
    Niềm hạnh phúc, sướng vui bất tận.
    Thôi, vài hàng, của mấy người sắp lẫn.
    Cha mẹ sẽ quên đã từng tặng hành trang.
    Kiến thức, thông minh, sắc đẹp… con đang mang.
    Những hiểu biết về cuộc đời gian khó.
    Những can đảm, chai lì, không biết sợ.
    Để con thành người tài giỏi hôm nay.

    Những bằng cấp mà con có trong tay.
    Là kết quả của bao đêm mẹ khóc.
    Là rụng rơi của bao nhiêu sợi tóc.
    Của ngàn ngày đưa đón con đi.
    Thôi, nói làm chi? Nhắc làm chi?
    Mẹ đang nói: hãy đừng làm con mệt…
    Nghỉ đi con, để vui thỏa ngày mai…

    Chu Tất Tiến

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s